Đi vào con hẻm trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, một tấm biển đen với kiểu chữ tối giản gần như chẳng hé lộ điều gì về không gian phía sau cánh cửa đó. Irori là bếp lửa truyền thống được xây âm dưới sàn trong những ngôi nhà Nhật Bản xưa — nơi cả gia đình quây quần mỗi ngày. Và ngay giữa House of Irori cũng có một irori như thế. Trên lối vào, một tấm bảng nhỏ ghi dòng chữ: “Please, make yourself at home.” Dường như lời nhắn ấy chỉ để xác nhận điều mà bạn đã vô thức cảm nhận ngay từ lúc bước chân vào.
“Nó có một sức hút rất khó cưỡng,” Khôi vừa nói vừa khẽ gật đầu, khi September Rain của Makoto Matsushita chuyển mượt mà sang Careless Whisper qua giọng hát của Hiromi Go. “Không phải bản ngắn mà mọi người vẫn biết đâu. Đây là bản extended,” anh hạ giọng, như sợ làm gián đoạn âm nhạc.
Chính sự chăm chút ấy len lỏi vào mọi chi tiết của House of Irori. Chẳng hạn ở quầy bar, sáng hơn một chút so với điều người ta thường kỳ vọng ở một cocktail bar. Đó là một lựa chọn có chủ đích, để khoảng cách giữa bartender và khách được rút ngắn thay vì bị che phủ bởi ánh sáng mờ ảo. Phần lớn những chai Chichibu phía sau quầy đều là single cask, được săn tìm từng chai một trong những chuyến đi sang Nhật. Ngay cả Velvet Hearth trong thực đơn Signature Cocktails cũng thay những viên mochi quen thuộc bằng những viên yogurt mềm mịn, dùng cùng một chiếc thìa chạm khắc cầu kỳ. Bộ sứ Noritake được tuyển chọn từng món tại Nhật Bản. Còn toàn bộ phần gỗ trong không gian được hoàn thiện ngay tại công trình, thay vì sản xuất sẵn — một phần vì cầu thang quá hẹp để vận chuyển, phần khác vì họ muốn tự tay điều chỉnh từng đường vân và sắc độ cho đến khi mọi thứ đúng với hình dung ban đầu.
Ngay cả chiếc khăn nóng được trao lúc bước vào và bát súp miso phục vụ trước khi rời đi cũng là hai nghi thức được lấy cảm hứng từ các ryokan truyền thống của Nhật Bản. Với họ, cảm giác khi đặt chân đến và khoảnh khắc trước lúc rời đi cũng quan trọng không kém.
Mà biết đâu, cái lực hút kỳ lạ mà Khôi nói đến đang nằm ở chiếc tủ cổ vật nằm phía cuối phòng – chiếc tủ khóa kín với dòng chữ mạ vàng nổi bật phía trên.

Bước Đến. Rời Đi. Và Và Mọi Khoảnh Khắc Xen Giữa.
House of Irori là chương tiếp theo đến từ đội ngũ đứng sau House of Merlin. Nếu House of Merlin đưa thực khách vào một cuộc phiêu lưu đầy phép màu, thì House of Irori lại là nơi để chậm lại, quây quần và tìm thấy cảm giác thân thuộc. — nơi mọi người quây quần bên bếp lửa. Họ tiết lộ sẽ còn nhiều “House” khác xuất hiện trong tương lai, dù số lượng vẫn còn là một ẩn số và chủ đề của từng dự án cũng chưa được xác định.
“À, cái đó hả?” Khôi thản nhiên đáp khi được hỏi về chiếc tủ khóa ở cuối phòng, rồi khẽ cười. “Nếu mở được, mọi thứ bên trong sẽ thuộc về bạn.”
Ngay từ con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, House of Irori đã khiến thế giới bên ngoài dường như lùi lại phía sau. Mặt tiền gần như tối giản tuyệt đối: một tấm biển dựng đứng với dòng chữ House of Irori in đen trên nền trắng, phía trên là biểu tượng khắc gỗ nhỏ tái hiện hình ảnh bếp lửa irori qua góc nhìn từ trên cao.
Irori là bếp lửa âm sàn truyền thống của Nhật Bản — một khoảng vuông được khoét xuống nền nhà trong những ngôi nhà xưa, nơi cả gia đình quây quần để nấu ăn, sưởi ấm và trò chuyện.
Ngay bên dưới là tấm rèm noren mang cùng biểu tượng ấy, điểm thêm hình bóng một chai rượu như lời gợi mở về những điều đang chờ phía sau. Và chỉ cần bước qua cánh cửa, bạn gần như ngay lập tức bị cuốn vào một thế giới hoàn toàn khác.

Cầu thang uốn mình tiếp tục dẫn lên tầng trên, phía dưới trần nhà được vẽ tay với những đám mây giông. Một chiếc đèn lồng giấy đỏ, bức phù điêu hình bạch tuộc chạm khắc, tấm rèm in họa tiết sóng biển, cùng những dãy đèn lồng giấy phủ kín nét thư pháp từng chi tiết lần lượt hiện ra trên đường đi.
Trên bức tường là chiếc gương khắc dòng chữ vàng: “Please, make yourself at home.” Đi tiếp xuống hành lang là những mảnh ghép gợi nhớ nước Nhật của thời kỳ Taisho và đầu Showa — những năm 1920 đến 1940, khi dòng nhạc jazz lên ngôi, những moga và mobo bắt đầu rời bỏ kimono để diện trang phục phương Tây, cắt tóc bob, hút thuốc lá, uống gin nhập khẩu, trong khi phong cách Art Deco bắt đầu xuất hiện trên những nhãn chai sake và các biển hiệu cửa hàng.
Có lẽ họ sẽ gọi Radiant Grace — sự kết hợp giữa aroma rum, lê, táo tàu và cordial shiso, cân bằng bởi dưa leo, Lillet Blanc cùng orange bitters. Một ly cocktail thanh thoát nhưng đủ chiều sâu để dư vị còn đọng lại lâu hơn cả bản nhạc jazz đang ngân vang.

Hoặc Lullaby of Life, một trong những ly cocktail bán chạy nhất của House of Irori. Chamomile rum gặp fino sherry, trong khi Scarlet Menta amaro kéo hương vị về nốt hương thảo mộc và vị đắng tinh tế thay vì ngọt ngào. Chút ngọt còn lại được gửi gắm trong viên chocolate vị nhãn phục vụ bên cạnh.
Hay The Blue Hour — ly cocktail mang sắc thái bảng lảng của l’heure bleue, khoảnh khắc chạng vạng ngay trước khi màn đêm buông xuống. Lapsang Souchong gặp bourbon, đẩy những tầng khói đặc trưng của whiskey lên thêm vài cung bậc. Một chút nấm truffle mang đến chiều sâu của đất, trước khi làn khói chậm rãi thoát ra từ chiếc cloche, hoàn thiện màn trình diễn cuối cùng của ly cocktail.

Cảm Giác Ấm Áp Mang Tên House of Irori
Tinh thần ấy tiếp tục hiện diện trong chính không gian quầy bar. Những thùng sake được xếp dọc theo các thanh xà gỗ trên trần, treo lơ lửng bằng dây thừng. Một bên tường là những hộc gỗ được chiếu sáng từ phía sau, trưng bày các bộ chén sake và gốm sứ được tuyển chọn kỹ lưỡng.
Hai bức Sunflowers của Van Gogh — những tác phẩm vẽ tay lấy cảm hứng từ danh họa Hà Lan được treo cân đối hai bên cây đàn piano. Đối diện là bộ tranh gồm ba cụm, cũng được vẽ thủ công theo phong cách Hokusai: núi Phú Sĩ lặp lại trên chín ô tranh nhỏ, thấp thoáng giữa những con sóng, rặng thông và những người lữ khách bé nhỏ trước thiên nhiên rộng lớn.
Nép mình ở một góc phòng là quầy bar hình chữ L, nơi mặt quầy được tạo nên từ một tấm gỗ me nguyên khối kéo dài. Chất liệu Việt Nam, nhưng được hoàn thiện với tinh thần thủ công của Nhật Bản.
Ngay giữa căn phòng, bếp lửa irori vẫn lập lòe dưới hiệu ứng ánh sáng sân khấu, những khúc củi nằm yên nhưng vẫn gợi cảm giác ấm áp. Trong khi đó, Careless Whisper qua giọng Hiromi Go tiếp tục vang lên, tiếng saxophone trải dài trên nền nhạc. Một ca khúc về những tan vỡ, nhưng vẫn mang theo nụ cười.
“Đó chính là điều nó làm được,” Khôi khẽ gật đầu, nói về ca khúc cũng như dòng nhạc Japanese City Pop nói chung. Những giai điệu ngập nắng, tiếng bass đầy sức sống và lớp synthesizer ấm áp lại song hành cùng những ca từ về mất mát, nhung nhớ và những mối tình rạn vỡ. “Niềm vui và nỗi buồn. Trong cùng một bài hát.”









